TUI HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ PHIM TRẤN THÀNH (THÀNH CRY)? - HƯNG MAR
Sau khi xem hết "vũ trụ điện ảnh" của anh Thành, tôi chợt nhận ra mình đã sống quá đơn giản. Hóa ra cuộc đời không phải là những dòng sông phẳng lặng, mà là một chuỗi những bi kịch gia đình được nêm nếm bằng nước mắt và tiếng chửi thề. Dưới đây là những "bí kíp" sinh tồn tôi đã đúc rút được:

1. Muốn hạnh phúc, trước hết phải... biết chửi cái đã
Nếu phim Hollywood dạy ta cách giải cứu thế giới bằng siêu năng lực, thì phim Trấn Thành dạy ta cách giải tỏa uất ức bằng... volume miệng. Tôi học được rằng: Mọi mâu thuẫn gia đình, từ việc mất con gà đến chuyện tranh chấp đất đai, đều có thể được giải quyết (hoặc làm phức tạp hóa) bằng những màn đối thoại dài 15 phút không nghỉ lấy hơi.
Bài học: Đừng nói chuyện thì thầm, vì người ta sẽ tưởng mình không có nội tâm sâu sắc. Cứ phải gào lên, đó mới là "tình thân mến thân"!

2. Định luật bảo toàn nước mắt: Nước mắt không tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ mắt diễn viên sang túi tiền của rạp
Tôi đã học được cách khóc. Khóc khi ăn cơm, khóc khi đứng trên ban công, khóc khi nhìn thấy một cái bánh bao hay một cái lẩu gà. Phim dạy tôi rằng: Đàn ông không khóc là đàn ông chưa trải đời, còn đàn bà không khóc là đàn bà chưa gặp đúng... kịch bản của anh Thành. Nếu cuộc sống của bạn đang yên ổn, hãy tự hỏi: "Mình có đang sống quá nhạt nhẽo không?" và hãy tìm một góc tối để suy ngẫm về lỗi lầm của tổ tiên.
3. Công thức "Đạo lý + Slow-motion = Kiệt tác"
Tôi học được rằng mọi hành động dù là nhỏ nhất như đi vệ sinh hay bước xuống cầu thang, nếu được quay chậm (slow-motion) trên nền nhạc piano da diết, đều trở thành một thông điệp nhân văn vũ trụ.
Giờ đây, mỗi khi định làm gì, tôi đều tự hỏi: "Nếu đoạn này có dòng chữ trắng hiện lên với một câu đạo lý về sự bao dung, liệu mình có trông giống triết gia không?". Ví dụ: “Chúng ta thường bao dung với người lạ, nhưng lại tàn nhẫn với người thân... chỉ vì họ không cho ta mượn tiền.”
4. Nghệ thuật làm cha làm mẹ: Khổ trước, sướng... ở cuối phim (hoặc không)
Phim Trấn Thành dạy tôi một chân lý: Cha mẹ càng khổ, con cái càng dễ... lên sóng. Nếu bạn không hy sinh đến mức kiệt quệ, không gánh hết nợ nần cho con cái, thì bạn chưa phải là một người cha "quốc dân". Tôi học được cách nhìn đời bằng ánh mắt mỏi mệt, đôi vai hơi chùng xuống và luôn sẵn sàng để nói những câu khiến đối phương phải "xịt keo" vì hối hận.

5. Khả năng "biến hình" thần sầu
Bài học lớn nhất chính là: Bạn có thể là bất cứ ai. Bạn có thể là một ông già 60 tuổi dù bạn mới 30, chỉ cần một bộ râu giả và một dáng đi khòm lưng. Điều này tiếp thêm hy vọng cho tôi rằng: Chỉ cần ta "diễn" đủ sâu, cả thế giới sẽ tin ta là nạn nhân của hoàn cảnh, bất kể sự thật là ta vừa mới ngủ dậy lúc 12 giờ trưa.
Lời kết: Xem phim Trấn Thành xong, tôi thấy mình... mệt quá. Nhưng cái mệt đó thật đáng giá! Nó dạy tôi rằng cuộc đời này là một cái rạp phim khổng lồ, nơi mà chúng ta vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên, và vừa là người soát vé cho chính nỗi buồn của mình.
"Rốt cuộc, tôi mong chờ gì ở một bộ phim? Một chút ồn ào để thấy mình còn tai, một chút nước mắt để thấy mình còn tuyến lệ, và thật nhiều đạo lý để thấy mình vẫn chưa... thành thánh."
Bạn có thể quan tâm

HƯỚNG DẪN KỸ THUẬT: XỬ LÝ LỖI UPS BỊ BÁO ĐÈN ĐỎ & CÒI HÚ LIÊN TỤC

Cả nhà kiệt sức vì quán ăn bất ngờ nổi tiếng

Neymar và cơ hội nhảy điệu Samba cuối cùng ở World Cup

Xu hướng mua nhà tặng con

Mổ sọ tỉnh thức cắt u não bé 12 tuổi

Cú xoay chuyển của phe cứng rắn Iran tại eo biển Hormuz

Cuộc 'trốn tìm' ở chợ cóc Hà Nội












