KHÔN NGOAN KHÓ BẠI, KHÔN LỎI KHÓ BỀN - BẢO MAR
Con ơi, đời này lạ lắm…
Có những người cứ tưởng mình khôn, nên lúc nào cũng muốn giành phần hơn.

Họ thắng một câu.
Họ hơn một chút.
Họ lấy được một lợi nhỏ.
Nhưng con biết không?
Cái giá của “khôn lỏi” không nằm ở số tiền họ kiếm được,
mà nằm ở những thứ họ đánh mất— và không đời nào mua lại được.
Đó là lòng tin.
Người ta có thể mất tiền rồi kiếm lại.
Nhưng lòng tin một khi rơi vỡ…
dù con có gom cả đời, cũng không nhặt lại nguyên vẹn được nữa.
Con rồi sẽ gặp những kẻ lươn lẹo, xảo trá.
Miệng thì mềm như bông,
nhưng lòng thì cứng như đá.
Con đừng vội tức.
Có người nhường họ một bước không phải vì thua,
mà vì chọn bình yên cho tâm mình.
Có người biết họ giả dối mà vẫn mỉm cười,
không phải vì dễ dãi,
mà vì không muốn bẩn tay với những điều thấp bé.
Nhưng con ơi…
Đến ngày những người tử tế ấy quay lưng,
người “khôn lỏi” mới bắt đầu hiểu:
mình đã mất gì.
Mất một người từng trân trọng họ thật lòng.
Mất một mối quan hệ có thể nâng họ lên.
Mất một cánh cửa mà sau này gõ bao nhiêu lần… cũng không ai mở lại.
Và con hãy nhớ:
Một người tử tế rời đi — để lại một khoảng trống không thứ gì lấp được.
Khôn lỏi có thể thắng vài cuộc chơi nhỏ.
Nhưng người có tâm, có tình… mới đi đường dài.
Họ không cần hơn ai.
Họ chỉ cần tối về nằm xuống,
nghe tim mình nhẹ lại.
Họ sống tử tế không phải để được khen,
mà để không mắc nợ lương tâm.
Con ơi…
Khôn để sống — nhưng đừng khôn lỏi.
Thiện để ở đời — nhưng phải vững lòng.
Vì sau cùng, người lương thiện không phải kẻ thua thiệt…
mà là người có đủ nhân để gặt được phúc.
Bạn có thể quan tâm

JENSEN HUANG: "THỊ TRƯỜNG ĐÃ SAI LẦM KHI NGHĨ AI SẼ KHAI TỬ NGÀNH PHẦN MỀM"

HIỆN TƯỢNG BÓNG MỜ VÀ LƯU ẢNH (BURN-IN) TRÊN TIVI

LỰA CHỌN GIẢI PHÁP THAY VÌ THAN VÃN - QUỐC DEV

Dùng barie di động nắn dòng xe trên đường đảo chiều đầu tiên ở TP HCM

'28 ngày địa ngục' ở Meta

Xe khách bị lật trên cao tốc Nội Bài - Lào Cai

Tiêm kích Su-57 hai chỗ ngồi lần đầu bay thử












